桂阳北岭偶过野人所居,聊书即事呈王永州邕

唐代 戴叔伦
犬吠空山响,林深一径存。隔云寻板屋,渡水到柴门。 日昼风烟静,花明草树繁。乍疑秦世客,渐识楚人言。 不记逃乡里,居然长子孙。种田烧险谷,汲井凿高原。 畦叶藏春雉,庭柯宿旅猿。岭阴无瘴疠,地隙有兰荪。 内户均皮席,枯瓢沃野餐。远心知自负,幽赏讵能论。 转步重崖合,瞻途落照昏。他时愿携手,莫比武陵源。
quǎn fèi kōng shān xiǎng   lín shēn jìng cún yún xún bǎn   shuǐ dào chái mén
zhòu fēng yān jìng   huā míng cǎo shù fán zhà qín shì   jiàn shí chǔ rén yán
táo xiāng   rán zhǎng sūn zhòng tián shāo xiǎn   jǐng záo gāo yuán
cáng chūn zhì   tíng 宿 yuán lǐng yīn zhàng   yǒu lán sūn
nèi jūn   piáo cān yuǎn xīn zhī   yōu shǎng néng lùn
zhuǎn zhòng   zhān luò zhào hūn shí yuàn xié shǒu   líng yuán