归雁

唐代 鲍溶
南国春早煖,渚蒲正月生。东风吹雁心,上下和乐声。 绕水半空去,拂云偕相迎。如防失群怨,预有侵夜惊。 渺邈天外影,支离塞中莺。自顾摧颓羽,偏感南北情。 乍甘烟雾劳,不顾龙沙荣。虽乐未归意,终不能自鸣。 喜去春月满,归来秋风清。啼馀碧窗梦,望断阴山行。
nán guó chūn zǎo nuǎn   zhǔ zhēng yuè shēng dōng fēng chuī yàn xīn   shàng xià shēng
rào shuǐ bàn kōng   yún xié xiāng yíng fáng shī qún yuàn   yǒu qīn jīng
miǎo miǎo tiān wài yǐng   zhī sāi zhōng yīng cuī tuí   piān gǎn nán běi qíng
zhà gān yān láo   lóng shā róng suī wèi guī   zhōng néng míng
chūn yuè mǎn   guī lái qiū fēng qīng chuāng mèng   wàng duàn yīn shān xíng