归雁

宋代 刘攽
楚水几时绿,归鸿前后闻。江湖久漂泊,南北忍辛勤。 意气融融日,声音漠漠云。青冥易凌厉,况复未离群。
chǔ shuǐ shí 绿   guī hóng 鸿 qián hòu wén jiāng jiǔ piāo nán   běi rěn xīn qín    
róng róng   shēng yīn yún qīng míng líng kuàng   wèi qún