癸未冬至后与妻对酌偶醉遂赋

宋代 陈著
买臣卖薪妻见弃,高凤嗜学遭妻詈。 我穷到骨累百指,黎藿并日一发气。 妻自执爨谋余生,诸儿忍寒结饥肠。 有时我痴笑问妻,妻亦笑答贫其常。 听之不觉一绝倒,不谓此道君亦晓。 满天地间皆浮尘,消磨不尽惟此道。 低头拱手说与妻,孟光举案与眉齐。 当时岂缘醉饱故,深远滋味出盐虀。 而况今日为何日,我年今年已七十。 我妻之年虽少我,老心古道天与质。 偶然得醉平生欢,醉中写与诸儿看。 人閒不必问贫富,须信关雎为造端。
mǎi chén mài xīn jiàn   gāo fèng shì xué zāo  
qióng dào lèi bǎi zhǐ   huò bìng  
zhí cuàn móu shēng   zhū ér rěn hán jié cháng  
yǒu shí chī xiào wèn   xiào pín cháng  
tīng zhī jué jué dǎo   wèi dào jūn xiǎo  
mǎn tiān jiān jiē chén   xiāo jìn wéi dào  
tóu gǒng shǒu shuō   mèng guāng àn méi  
dāng shí yuán zuì bǎo   shēn yuǎn wèi chū yán  
ér kuàng jīn wèi   nián jīn nián shí  
zhī nián suī shǎo   lǎo xīn dào tiān zhì  
ǒu rán zuì píng shēng huān   zuì zhōng xiě zhū ér kàn  
rén xián wèn pín   xìn guān wèi zào duān