归途杂诗

宋代 王松
穷栖鸟恋旧巢林,匹马经过动悴吟。千里故山青满目,万堆新骨白伤心。 江山惯作犒师牛,遂致舆图尽海头。惟有指峰无恙在,青青不改使人愁。 到处听人笑圣清,惟知养士懒论兵。自从明月西沉海,夜夜痴心梦倒行。 靖海将军更好生,只须传檄不穷兵。至今鹿耳洋洋水,犹似当时咏政声。 天意应怜大海东,陈涛事异恰情同。愧无杜老哀时句,泪洒吟笺似血红。
qióng niǎo liàn jiù cháo lín   jīng guò dòng cuì yín qiān shān qīng mǎn wàn   duī xīn bái shāng xīn    
jiāng shān guàn zuò kào shī niú   suì zhì jǐn hǎi tóu wéi yǒu zhǐ fēng yàng zài qīng   qīng gǎi shǐ rén 使 chóu    
dào chù tīng rén xiào shèng qīng   wéi zhī yǎng shì lǎn lùn bīng cóng míng yuè chén 西 hǎi   chī xīn mèng dǎo xíng    
jìng hǎi jiāng jūn gèng hǎo shēng   zhǐ chuán qióng bīng zhì jīn ěr 鹿 yáng yáng shuǐ yóu   shì dāng shí yǒng zhèng shēng    
tiān yīng lián hǎi dōng   chén tāo shì qià qíng tóng kuì lǎo āi shí lèi   yín jiān shì xuè hóng