归田

宋代 徐绩
悬车疏上动龙颜,几度陈辞始放还。敢忆溪山孤圣眷,只缘衰病乞身闲。 都门祖饯心情剧,里舍招邀礼数删。最喜儿孙解农事,稻花香满旧田间。
xuán chē shū shàng dòng lóng yán   chén shǐ fàng hái gǎn shān shèng juàn zhī   yuán shuāi bìng shēn xián    
dōu mén jiàn xīn qíng   shè zhāo yāo shù shān zuì ér sūn jiě nóng shì dào   huā xiāng mǎn jiù tián jiān