癸巳岁邑中大歉三七侄捐金散谷以济艰食因成

宋代 吴芾
吾家谓侄非常儿,自幼读书尝下帷。 平居事母尽孝道,力供子职曾无违。 辛勤农亩三十载,顿立门户成家肥。 耻同流俗事骄吝,好贤乐业常怡怡。 闻人急难知在己,见义踊跃无不为。 造桥砌路未为德,折券释逋未足奇。 究其存心用意处,尤在邑人艰食时。 此邑山多土田少,民贫自昔难支持。 其间岁收数百斛,已为富室他可知。 况复今年苦亢旱,州里远近咸告饥。 田畴弥望总如燎,细民未免俱流移。 纵使人能保常产,亦复有甑无米炊。 虽幸朝家行赈济,正恐未能遍群黎。 往往倾村走山谷,荷锄掘地寻蕨萁。 取根为粉虽可饱,食之既久人亦羸。 春来必至生疫疠,死填沟壑夫何疑。 吾侄见之轸忧恻,首议倡率输家赀。 既捐青蚨二百万,犹恨籴贵难疗饥。 庾中仅存二千石,一旦倾倒尽散之。 此心但欲济隣里,身外浮名非所希。 吁嗟薄俗务贫鄙,计较升斗争刀锥。 徒知富有可润屋,岂虑人怨亲戚离。 有如吾侄为此举,吾乡自古应亦稀。 小惠所施固未博,风义自足洗浇漓。 傥使人人皆若尔,千里岂复忧馁时。 第愿吾侄广此意,所为尽从今日推。 阴功在人天心报,会俾尔寿膺繁禧。 梓里遗芳传未艾,世有子孙攀桂枝。 岂惟同里共歆艳,亦使吾侄增光辉。 老夫无以示旌劝,聊为吾侄题此诗。
jiā wèi zhí fēi cháng ér   yòu shū cháng xià wéi
píng shì jìn xiào dào   gōng zhí céng wéi
xīn qín nóng sān shí zài   dùn mén chéng jiā féi
chǐ tóng liú shì jiāo lìn   hǎo xián cháng
wén rén nàn zhī zài   jiàn yǒng yuè wéi
zào qiáo wèi wèi   zhé quàn shì wèi
jiū cún xīn yòng chù   yóu zài rén jiān shí shí
shān duō tián shǎo   mín pín nán zhī chí
jiān suì shōu shù bǎi   wèi shì zhī
kuàng jīn nián kàng hàn   zhōu yuǎn jìn xián gào
tián chóu wàng zǒng liáo   mín wèi miǎn liú
zòng shǐ 使 rén néng bǎo cháng chǎn   yǒu zèng chuī
suī xìng cháo jiā xíng zhèn   zhèng kǒng wèi néng biàn qún
wǎng wǎng qīng cūn zǒu shān   chú jué xún jué
gēn wèi fěn suī bǎo   shí zhī jiǔ rén léi
chūn lái zhì shēng   tián gōu
zhí jiàn zhī zhěn yōu   shǒu chàng shū jiā
juān qīng èr bǎi wàn   yóu hèn guì nán liáo
zhōng jǐn cún èr qiān dàn   dàn qīng dǎo jǐn sàn zhī
xīn dàn lín   shēn wài míng fēi suǒ
jiē báo pín   jiào shēng dǒu zhēng dāo zhuī
zhī yǒu rùn   rén yuàn qīn
yǒu zhí wèi   xiāng yīng
xiǎo huì suǒ shī wèi   fēng jiāo
tǎng shǐ 使 rén rén jiē ruò ěr   qiān yōu něi shí
yuàn zhí guǎng 广   suǒ wéi jǐn cóng jīn tuī
yīn gōng zài rén tiān xīn bào   huì ěr shòu 寿 yīng fán
fāng chuán wèi ài   shì yǒu sūn pān guì zhī
wéi tóng gòng xīn yàn   shǐ 使 zhí zēng guāng huī
lǎo shì jīng quàn   liáo wèi zhí shī