归寺

明代 边贡
荒荒野径苍苔滑,浅浅僧房白竹斜。昼坐不知谁是主,暮归聊以此为家。 几声画角吹山雨,十里朱门锁苑花。行止也知无定著,寒云枯木楚天涯。
huāng huāng jìng cāng tái huá   jiān jiān sēng fáng bái zhú xié zhòu zuò zhī shuí shì zhǔ   guī liáo wéi jiā    
shēng huà jiǎo chuī shān   shí zhū mén suǒ yuàn huā xíng zhǐ zhī dìng zhù hán   yún chǔ tiān