归去来兮引

宋代 杨万里
侬家贫甚诉长饥。幼稚满庭闱。正坐瓶无储粟,漫求为吏东西。 偶然彭泽近邻圻。公秫滑流匙。葛巾劝我求为酒,黄菊怨、冷落东篱。五斗折腰,谁能许事,归去来兮。 老圃半榛茨。山田欲蒺藜。念心为形役又奚悲。独惆怅前迷。不谏后方追。觉今来是了,觉昨来非。 扁舟轻风破朝霏。风细漫吹衣。试问征夫前路,晨光小,恨熹微。乃瞻衡宇戴奔驰。迎候满荆扉。已荒三径存松菊,喜诸幼、入室相携。有酒盈尊,引触自酌,庭树遣颜怡。 容膝易安栖。南窗寄傲睨。更小园日涉趣尤奇。尽虽设柴门,长是闭斜晖。纵遐观矫首,短策扶持。 浮云出岫岂心思。鸟倦亦归飞。翳翳流光将入,孤松抚处凄其。息交绝友堑山溪。世与我相违。驾言复出何求者,旷千载、今欲从谁。亲戚笑谈,琴书触咏,莫遣俗人郑。告西畴有事要耘耔。容老子舟车,取意任委蛇。历崎岖窈窕,丘壑随宜。1111 欣欣花木向荣滋。泉水始流澌。万物得时如许,此生休笑吾衰。寓形字内几何时。岂问去留为。委心任运无多虑,顾皇皇、将欲何之。大化中间,乘流归尽,喜惧莫随伊。 富贵本危机。云乡不可期。趁良辰、孤往恣游嬉。独临水登山,舒啸更哦诗。除乐天知命,了复奚疑。
nóng jiā pín shén zhǎng yòu zhì mǎn tíng wéi zhèng zuò píng chǔ   màn qiú wèi dōng 西
ǒu rán péng jìn lín gōng shú huá liú chí jīn quàn qiú wèi jiǔ   huáng yuàn lěng luò dōng dǒu zhé yāo   shuí néng shì   guī lái
lǎo bàn zhēn shān tián niàn xīn wèi xíng yòu bēi chóu chàng qián jiàn hòu fāng zhuī jué jīn lái shì le   jué zuó lái fēi
piān zhōu qīng fēng cháo fēi fēng màn chuī shì wèn zhēng qián   chén guāng xiǎo   hèn wēi nǎi zhān héng dài bēn chí yíng hòu mǎn jīng fēi huāng sān jìng cún sōng   zhū yòu shì xiāng xié yǒu jiǔ yíng zūn   yǐn chù zhuó   tíng shù qiǎn yán
róng ān nán chuāng ào gèng xiǎo yuán shè yóu jǐn suī shè chái mén   cháng shì xié huī zòng xiá guān jiǎo shǒu   duǎn chí
yún chū xiù xīn niǎo juàn guī fēi liú guāng jiāng   sōng chù jiāo jué yǒu qiàn shān shì xiāng wéi jià yán chū qiú zhě   kuàng qiān zǎi jīn cóng shuí qīn xiào tán   qín shū chù yǒng   qiǎn rén zhèng gào 西 chóu yǒu shì yào yún róng lǎo zi zhōu chē   rèn wēi yǎo tiǎo   qiū suí   1   1   1   1
xīn xīn huā xiàng róng quán shuǐ shǐ liú wàn de shí   shēng xiū xiào shuāi xíng nèi shí wèn liú wèi wěi xīn rèn yùn duō   huáng huáng jiāng zhī huà zhōng jiān   chéng liú guī jìn   suí
guì běn wēi yún xiāng chèn liáng chén wǎng yóu lín shuǐ dēng shān   shū xiào gèng ó shī chú tiān zhī mìng   le