归去来

宋代 田锡
归去来,诗不云乎,王事一埤遗我兮。终日孜孜,心力疲劳齿发衰。 尔今已年五十二,前去七十几多时。尔性虽拙颇好学,尔才虽短颇好诗。 文学歌诗之外非乐为。金门玉堂若无分,随分官职胡不归。 苟能遣得婚嫁累,又何苦忧伏腊资。尔不闻仲尼曰,饭疏食饮水,曲肱而枕之。 乐亦在其中,浮云富贵非尔宜。表圣表圣,尔当念兹而在兹,勿使无其实而有其词。 尔若舍灵龟而观朵颐,无乃见尔痴尔痴。
guī lái   shī yún   wáng shì zhōng xīn   láo chǐ 齿 shuāi    
ěr jīn nián shí èr   qián shí duō shí ěr xìng suī zhuō hào xué ěr   cái suī duǎn hǎo shī    
wén xué shī zhī wài fēi wèi jīn mén táng ruò fēn suí   fēn guān zhí guī    
gǒu néng qiǎn hūn jià lèi   yòu yōu ěr wén zhòng yuē fàn   shū shí yǐn shuǐ   gōng ér zhěn zhī    
zài zhōng   yún guì fēi ěr biǎo shèng biǎo shèng ěr   dāng niàn ér zài   shǐ 使 shí ér yǒu    
ěr ruò shě líng guī ér guān duǒ   nǎi jiàn ěr chī ěr chī