闺情

唐代 李白
流水去绝国,浮云辞故关。水或恋前浦,云犹归旧山。 恨君流沙去,弃妾渔阳间。玉箸夜垂流,双双落朱颜。 黄鸟坐相悲,绿杨谁更攀。织锦心草草,挑灯泪斑斑。 窥镜不自识,况乃狂夫还。
liú shuǐ jué guó   yún guān shuǐ huò liàn qián   yún yóu guī jiù shān
hèn jūn liú shā   qiè yáng jiān zhù chuí liú   shuāng shuāng luò zhū yán
huáng niǎo zuò xiāng bēi   绿 yáng shuí gèng pān zhī jǐn xīn cǎo cǎo   tiǎo dēng lèi bān bān
kuī jìng shí   kuàng nǎi kuáng hái