闺情

清代 刘开
高树夜凉起,小楼秋思长。含情问鹦鹉,伏枕梦鸳鸯。 露滴自成响,衾寒犹有芳。妾身似秋草,摇落不胜霜。
gāo shù liáng   xiǎo lóu qiū zhǎng hán qíng wèn yīng   zhěn mèng yuān yāng    
chéng xiǎng   qīn hán yóu yǒu fāng qiè shēn shì qiū cǎo yáo   luò shèng shuāng