闺情

唐代 韩偓
轻风滴砾动帘钩,宿酒犹酣懒卸头。但觉夜深花有露, 不知人静月当楼。何郎烛暗谁能咏,韩寿香焦亦任偷。 敲折玉钗歌转咽,一声声作两眉愁。
qīng fēng dòng lián gōu   宿 jiǔ yóu hān lǎn xiè tóu dàn jué shēn huā yǒu  
zhī rén jìng yuè dāng lóu láng zhú àn shuí néng yǒng   hán shòu 寿 xiāng jiāo rèn tōu
qiāo zhé chāi zhuǎn yàn   shēng shēng zuò liǎng méi chóu