归彭城

唐代 韩愈
天下兵又动,太平竟何时。訏谟者谁子,无乃失所宜。 前年关中旱,闾井多死饥。去岁东郡水,生民为流尸。 上天不虚应,祸福各有随。我欲进短策,无由至彤墀。 刳肝以为纸,沥血以书辞。上言陈尧舜,下言引龙夔。 言词多感激,文字少葳蕤。一读已自怪,再寻良自疑。 食芹虽云美,献御固已痴。缄封在骨髓,耿耿空自奇。 昨者到京城,屡陪高车驰。周行多俊异,议论无瑕疵。 见待颇异礼,未能去毛皮。到口不敢吐,徐徐俟其巇. 归来戎马间,惊顾似羁雌。连日或不语,终朝见相欺。 乘闲辄骑马,茫茫诣空陂。遇酒即酩酊,君知我为谁。
tiān xià bīng yòu dòng   tài píng jìng shí zhě shuí   nǎi shī suǒ
qián nián guān zhōng hàn   jǐng duō suì dōng jùn shuǐ   shēng mín wèi liú shī
shàng tiān yīng   huò yǒu suí jìn duǎn   yóu zhì tóng chí
gān wéi zhǐ   xuè shū shàng yán chén yáo shùn   xià yán yǐn lóng kuí
yán duō gǎn   wén shǎo wēi ruí guài   zài xún liáng
shí qín suī yún měi   xiàn chī jiān fēng zài suǐ   gěng gěng kōng
zuó zhě dào jīng chéng   péi gāo chē chí zhōu xíng duō jùn   lùn xiá
jiàn dài   wèi néng máo dào kǒu gǎn     .
guī lái róng jiān   jīng shì lián huò   zhōng zhāo jiàn xiāng
chéng xián zhé   máng máng kōng bēi jiǔ mǐng dǐng   jūn zhī wèi shuí