癸卯寓杭戏写目送飞鸿手挥五弦图潦草为婢子所笑因题与女玉祥收为刘氏清话

明代 张宁
九月十五住杭州,潇潇风雨生离愁。閒寻败笔作图画,生纸烂墨伤昏眸。 小鬟立侍笑欲倒,走入幽闺向娘道。山头颓似土灰堆,树根乱若蓬蒿草。 空中四鸟飞横斜,笔浓大如赤老鸦。乌纱素服一閒客,坐看去鸟弹琵琶。 我生不是丹青者,适兴投情恣挥写。等閒涂抹岂足言,便有旁观说高下。 何况嵇康妙绝伦,清谈旷视能容身。
jiǔ yuè shí zhù háng zhōu   xiāo xiāo fēng shēng chóu xián xún bài zuò huà shēng   zhǐ làn shāng hūn móu    
xiǎo huán shì xiào dào   zǒu yōu guī xiàng niáng dào shān tóu tuí shì huī duī shù   gēn luàn ruò péng hāo cǎo    
kōng zhōng niǎo fēi héng xié   nóng chì lǎo shā xián zuò   kàn niǎo dàn pa    
shēng shì dān qīng zhě   shì xīng tóu qíng huī xiě děng xián yán biàn   yǒu 便 páng guān shuō gāo xià    
kuàng kāng miào jué lún   qīng tán kuàng shì néng róng shēn