桂林谭君教吾松六年甚得士子心忽闻罢去相与骇叹而莫知所从徐考其名与君之为人正相反也于其行诗以白之

明代 顾清
花自含仁絮自飞,春风着物本何私。秪应鶗鴂中宵起,不尽芳兰九畹滋。 江月有情千里共,湘流无恙此心知。瑞莲池上题诗在,总是诸生去后思。
huā hán rén fēi   chūn fēng zhe běn zhī yìng jué zhōng xiāo   jìn fāng lán jiǔ wǎn    
jiāng yuè yǒu qíng qiān gòng   xiāng liú yàng xīn zhī ruì lián chí shàng shī zài zǒng   shì zhū shēng hòu