归老

宋代 陆游
归老何妨驾鹿车,平生风雪惯骑驴。 鬓毛白尽犹耽酒,目力衰来转爱书。 止足极知于道近,痴顽更喜与人疏。 著身莫怪无闲处,地肺天台尽有余。
guī lǎo fáng jià 鹿 chē   píng shēng fēng xuě guàn
bìn máo bái jǐn yóu dān jiǔ   shuāi lái zhuǎn ài shū
zhǐ zhī dào jìn   chī wán gèng rén shū
zhù shēn guài xián chǔ   fèi tiān tāi jǐn yǒu