归客误二首

元代 杨维桢
夜闻归客骑,玉辔鸣匼啑。 唤妇开西窗,秋风响桐叶。 江头初一潮,还从午时起。 奈何荡子心,相期不如水?
wén guī   pèi míng shà  
huàn kāi 西 chuāng   qiū fēng xiǎng tóng  
jiāng tóu chū cháo   hái cóng shí  
nài dàng xīn   xiāng shuǐ