归国遥

唐代 韦庄
春欲暮,满地落花红带雨。惆怅玉笼鹦鹉,单栖无伴侣¤ 南望去程何许,问花花不语。早晚得同归去,恨无双翠羽。 金翡翠,为我南飞传我意。罨画桥边春水,几年花下醉¤ 别后只知相愧,泪珠难远寄。罗幕绣帏鸳被,旧欢如梦里。 春欲晚,戏蝶游蜂花烂熳。日落谢家池馆,柳丝金缕断¤ 睡觉绿鬟风乱,画屏云雨散。闲倚博山长叹,泪流沾皓腕。
chūn   mǎn luò huā hóng dài chóu chàng lóng yīng   dān bàn   ¤
nán wàng chéng   wèn huā huā zǎo wǎn tóng guī   hèn shuāng cuì
jīn fěi cuì   wèi nán fēi chuán yǎn huà qiáo biān chūn shuǐ   nián huā xià zuì   ¤
bié hòu zhǐ zhī xiāng kuì   lèi zhū nán yuǎn luó xiù wéi yuān bèi   jiù huān mèng
chūn wǎn   dié yóu fēng huā làn màn luò xiè jiā chí guǎn   liǔ jīn duàn   ¤
shuì jiào 绿 huán fēng luàn   huà píng yún sàn xián shān cháng tàn   lèi liú zhān hào wàn