圭父约为金斗之游次韵献疑聊发一笑

宋代 朱熹
几日春风未破寒,远峰晴露玉巑岏。不成蜡屐携筇去,且复钩窗拄颊观。 闻道追游当作意,故应期日尚能宽。阴崖冻合无垂练,却恐诗翁兴易阑。
chūn fēng wèi hán   yuǎn fēng qíng cuán wán chéng xié qióng qiě   gōu chuāng zhǔ jiá guān    
wén dào zhuī yóu dàng zuò   yìng shàng néng kuān yīn dòng chuí liàn què   kǒng shī wēng xīng lán