龟峰行

宋代 韩元吉
吾闻灵龟不愿死有用于清庙,但愿曳尾安泥涂。 所以漆园吏,坐叹清江使者逢豫且。 龟峰之龟定何物,不在泥涂之下, 乃在万仞之上高突兀。是耶非耶远莫没, 安然不动藏其穴。伊昔帝尧有圣德, 此龟无乃负图出。图成授帝埋其骨, 犹使琢石志之存彷佛。又疑神禹碑, 刊在衡山巅。碑高上与日月并。 此犹其趺弃不取,神鬼守护逾千年。 我欲诘其端,此事恍惚无迹, 往往皆在太古前。斗中神人被发立, 蜿蜒佐之从汝蛰。九阴司存当在此, 今汝巢南失其职。又闻巢县事, 颇似伊尹生空桑。母妪避水欲徙去, 待汝两眼生赤光。遂令万室之邑化作鱼与鳖, 汝乃遁走至此藏。上天震威汝寿使汝扶服死且僵。 丑形质磔在石笋上,不可以鑽, 不可以灼,不可以搘床。 奈何犹复不自敛,荒崖断壑反以名字彰。 因思支祁锁颈泗水中,帝以巨镇岌峨压其宫。 名之以山不以峰,岂有形状与此同。 吁嗟此山气象槃礴亦雄伟,奇峰罗列三十地瑾如威凤昂其喙, 或如俊猫立且戏。石钟孤撑危欲坠, 蜃楼直起见天外。大眺私麽不足记, 神旗铁壁非一类。何用独取汝之名字, 岂汝黠且庸。鼓妖衒怪百埯内, 使汝生存跌宕安可制。我初信汝灵, 今复如汝凶。江湖波涛汹涌不一濡汝足, 云雾呼噏阴晴变态犹无穷。不知造物安用此, 徒以动荡耳目夸儿童。何时巨灵引手掷汝八荒外, 举头直见天穹窿。
wén líng guī yuàn yǒu yòng qīng miào   dàn yuàn wěi ān  
suǒ yuán   zuò tàn qīng jiāng shǐ 使 zhě féng qiě  
guī fēng zhī guī dìng   zài zhī xià  
nǎi zài wàn rèn zhī shàng gāo shì fēi yuǎn méi    
ān rán dòng cáng xué yáo yǒu shèng    
guī nǎi chū chéng shòu mái    
yóu shǐ 使 zhuó shí zhì zhī cún páng yòu shén bēi    
kān zài héng shān diān bēi gāo shàng yuè bìng    
yóu   shén guǐ shǒu qiān nián  
duān   shì huǎng  
wǎng wǎng jiē zài tài qián dòu zhōng shén rén bèi    
wān yán zuǒ zhī cóng zhé jiǔ yīn cún dāng zài    
jīn cháo nán shī zhí yòu wén cháo xiàn shì    
shì yǐn shēng kōng sāng shuǐ    
dài liǎng yǎn shēng chì guāng suì lìng wàn shì zhī huà zuò biē    
nǎi dùn zǒu zhì cáng shàng tiān zhèn wēi shòu shǐ 寿 使 qiě jiāng    
chǒu xíng zhì zhé zài shí sǔn shàng   zuān  
zhuó   zhī chuáng  
nài yóu liǎn   huāng duàn fǎn míng zi zhāng  
yīn zhī suǒ jǐng shuǐ zhōng   zhèn é gōng  
míng zhī shān fēng   yǒu xíng zhuàng tóng  
jiē shān xiàng pán xióng wěi   fēng luó liè sān shí jǐn wēi fèng áng huì  
huò jùn māo qiě shí zhōng chēng wēi zhuì    
shèn lóu zhí jiàn tiān wài tiào    
shén tiě fēi lèi yòng zhī míng zi    
xiá qiě yōng yāo xuàn guài bǎi ǎn nèi    
shǐ 使 shēng cún diē dàng ān zhì chū xìn líng    
jīn xiōng jiāng tāo xiōng yǒng    
yún yīn qíng biàn tài yóu qióng zhī zào ān yòng    
dòng dàng ěr kuā ér tóng shí líng yǐn shǒu zhì huāng wài    
tóu zhí jiàn tiān qióng lóng 窿