归东阳临岐上杜使君七首

唐代 贯休
小谢清高大谢才,圣君令泰此方来。 一从到后常无事,铃阁公庭满绿苔。 红锦帐中歌白雪,乌皮几畔抚青英。 不知何物为心地,赛却澄江彻底清。 谁报田中有黑虫,一家斋戒减仙容。 分忧若也皆如此,天下家家有剩舂。 忧民心切出冲炎,禾稼如云喜气兼。 林下闲人亦何幸,也随旌旆到银尖。 方恐狱中桃树出,忽闻枯木却生烟。 褚祥为郡曾如此,却恐当时是偶然。 枯骨纵横遍水湄,尽收为冢碧参差。 分明为报精灵辈,好送旌旗到凤池。 舍鲁依刘一片云,好风吹去远纤尘。 犹期明月清风夜,来作西园第八人。
xiǎo xiè qīng gāo xiè cái   shèng jūn lìng tài fāng lái
cóng dào hòu cháng shì   líng gōng tíng mǎn 绿 tái
hóng jǐn zhàng zhōng bái xuě   pàn qīng yīng
zhī wèi xīn   sài què chéng jiāng chè qīng
shuí bào tián zhōng yǒu hēi chóng   jiā zhāi jiè jiǎn xiān róng
fēn yōu ruò jiē   tiān xià jiā jiā yǒu shèng chōng
yōu mín xīn qiè chū chōng yán   jià yún jiān
lín xià xián rén xìng   suí jīng pèi dào yín jiān
fāng kǒng zhōng táo shù chū   wén què shēng yān
chǔ xiáng wèi jùn céng   què kǒng dāng shí shì ǒu rán
zòng héng biàn shuǐ méi   jǐn shōu wèi zhǒng cēn
fēn míng wèi bào jīng líng bèi   hǎo sòng jīng dào fèng chí
shě liú piàn yún   hǎo fēng chuī yuǎn xiān chén
yóu míng yuè qīng fēng   lái zuò 西 yuán rén