闺词

宋代 王镃
逢春娇病鬓蓬忪,偷拆郎书读未终。 蓦地人来无语答,含羞满面发潮红。
féng chūn jiāo bìng bìn péng sōng   tōu chāi láng shū wèi zhōng  
rén lái   hán xiū mǎn miàn cháo hóng