癸丑十一月下旬温燠如春晦日忽大风作雪

宋代 陆游
今年一冬晴日多,草木萌甲风气和。 百钱布被未议赎,老翁曝背儿行歌。 吾侪小人虑不远,积雪苦寒来岂晚?青天方行三足乌,不料黑云高高嵼。 明朝雪恶冻复饿,儿啼颊皴翁噤卧。 九重巍巍那得知,合门催班百官贺。
jīn nián dōng qíng duō   cǎo méng jiǎ fēng  
bǎi qián bèi wèi shú   lǎo wēng bèi ér xíng  
chái xiǎo rén yuǎn   xuě hán lái wǎn   qīng tiān fāng xíng sān   liào hēi yún gāo gāo chǎn  
míng cháo xuě è dòng è 饿   ér jiá cūn wēng jìn  
jiǔ zhòng wēi wēi de zhī   mén cuī bān bǎi guān