鬼车

宋代 欧阳修
嘉佑六年秋,九月二十有八日, 天愁无光月不出。浮云蔽天众星没, 举手向空如抹漆。天昏地黑有一物, 不见其形,但闻其声。 其初切切凄凄,或高或低, 乍似玉女调玉笙,众管参差而不齐。 既而咿咿呦呦,若轧若抽, 又如百两江州车,回轮转轴声哑呕。 鸣机夜织锦江上,群鴈惊起芦花洲。 吾谓此何声,初莫穷端田。 老婢扑灯呼儿曲,云此怪鸟无匹俦。 其名为鬼车,夜载百鬼凌空游。 其声虽小身甚大,翅如车轮排十头。 凡鸟有一口,其鸣已啾啾。 此鸟十头有十口,口插一舌连一喉。 一口出一声,千声百响更相酬。 昔时周公居东周,厌闻此鸟憎若雠。 夜呼庭氏率其属,弯弧俾逐出九州。 射之三发不能中,天遣天狗从空投。 自从狗啮一头落,断颈至今青血流。 尔来相距三千秋,昼藏夜出如鸺留。 每逢阴黑天外过,乍见火光惊辄堕。 有时余血下点污,所遭之家家必破。 我闻此语惊且疑,反祝疾飞无我祸。 我思天地何茫茫,百物巨细理莫详。 吉凶在人不在物,一蛇两头反为祥。 却呼老婢炷灯火,卷帘开户清华堂。 须臾云散众星出,夜静皎月流清光。
jiā yòu liù nián qiū   jiǔ yuè èr shí yǒu  
tiān chóu guāng yuè chū yún tiān zhòng xīng méi    
shǒu xiàng kōng tiān hūn hēi yǒu    
jiàn xíng   dàn wén shēng  
chū qiē qiē   huò gāo huò  
zhà shì diào shēng   zhòng guǎn cēn ér  
ér yōu yōu   ruò ruò chōu  
yòu bǎi liǎng jiāng zhōu chē   huí lún zhuàn zhóu shēng ǒu  
míng zhī jǐn jiāng shàng   qún yàn jīng huā zhōu  
wèi shēng   chū qióng duān tián  
lǎo dēng ér   yún guài niǎo chóu  
míng wéi guǐ chē   zài bǎi guǐ líng kōng yóu  
shēng suī xiǎo shēn shén   chì chē lún pái shí tóu  
fán niǎo yǒu kǒu   míng jiū jiū  
niǎo shí tóu yǒu shí kǒu   kǒu chā shé lián hóu  
kǒu chū shēng   qiān shēng bǎi xiǎng gēng xiāng chóu  
shí zhōu gōng dōng zhōu   yàn wén niǎo zēng ruò chóu  
tíng shì shǔ   wān zhú chū jiǔ zhōu  
shè zhī sān néng zhōng   tiān qiǎn tiān gǒu cóng kōng tóu  
cóng gǒu niè tóu luò   duàn jǐng zhì jīn qīng xuè liú  
ěr lái xiāng sān qiān qiū   zhòu cáng chū xiū liú  
měi féng yīn hēi tiān wài guò   zhà jiàn huǒ guāng jīng zhé duò  
yǒu shí xuè xià diǎn   suǒ zāo zhī jiā jiā  
wén jīng qiě   fǎn zhù fēi huò  
tiān máng máng   bǎi xiáng  
xiōng zài rén zài   shé liǎng tóu fǎn wèi xiáng  
què lǎo zhù dēng huǒ   juàn lián kāi qīng huá táng  
yún sàn zhòng xīng chū   jìng jiǎo yuè liú qīng guāng