归朝欢

宋代 辛弃疾
爱。不数日,风雨摧败殆尽。意有感,因效介庵体为赋,且以菖蒲绿名之。丙辰岁三月三日也 山下千林花太俗。山上一枝看不足。春风正在此花边,菖蒲自蘸清溪绿。与花同草木。问谁风雨瓢零速。莫怨歌,夜深岩下,惊动白云宿。 病怯残年频自卜。老爱遗编难细读。苦无妙手画於菟,人间雕刻真成鹄。梦中人似玉。觉来更忆腰如束。许多愁,问君有酒,何不日丝竹。
ài shù   fēng cuī bài dài jìn yǒu gǎn   yīn xiào jiè ān wèi   qiě chāng 绿 míng zhī bǐng chén suì sān yuè sān
shān xià qiān lín huā tài shān shàng zhī kàn chūn fēng zhèng zài huā biān   chāng zhàn qīng 绿 huā tóng cǎo wèn shuí fēng piáo líng yuàn   shēn yán xià   jīng dòng bái yún 宿
bìng qiè cán nián pín lǎo ài biān nán miào shǒu huà   rén jiān diāo zhēn chéng mèng zhōng rén shì jué lái gèng yāo shù duō chóu   wèn jūn yǒu jiǔ   zhú