孤鸿曲

宋代 白玉蟾
秋阴薄薄天风凄,黄落满空孤鸿飞, 志在江湖叫何悲。桂枝初花来几时, 得非往者失埙箎,云情月思哀独归。 青霄高处更危机,胡不少栖欲何之, 霜翎雨翅不自持。非无稻粱与菰黍, 食不下咽情永辞。江头吊影鸣愈悽, 嘹唳之声矧可思。
qiū yīn báo báo tiān fēng   huáng luò mǎn kōng hóng 鸿 fēi  
zhì zài jiāng jiào bēi guì zhī chū huā lái shí  
de fēi wǎng zhě shī xūn chí   yún qíng yuè āi guī
qīng xiāo gāo chù gèng wēi   shǎo zhī  
shuāng líng chì chí fēi dào liáng shǔ  
shí xià yàn qíng yǒng jiāng tóu diào yǐng míng  
liáo zhī shēng shěn