毂毂

宋代 郭祥正
毂毂复毂毂,怪禽安用啼。杏花已烂漫,月色正相宜。 提壶取新酒,酌我金屈卮。行恐风雨来,乱红辞旧枝。 尚恨碧城锁,阻邀白雪姬。耳边无清歌,素饮方自怡。 尔何骋鸣声,弹射不肯飞。初亦厌尔聒,既久不复疑。 但能怖愚俗,又足惊童儿。天翁造尔躯,无乃私自欺。 爪吻异雕鹗,安能司祸机。又不似群乌,凶报吉亦随。 白日窜深棘,夜鸣殊不栖。劝尔勿毂毂,凤凰倏来仪。
  guài qín ān yòng xìng huā làn màn yuè   zhèng xiāng    
xīn jiǔ   zhuó jīn zhī xíng kǒng fēng lái luàn   hóng jiù zhī    
shàng hèn chéng suǒ   yāo bái xuě ěr biān qīng   yǐn fāng    
ěr chěng míng shēng   tán shè kěn fēi chū yàn ěr guā   jiǔ    
dàn néng   yòu jīng tóng ér tiān wēng zào ěr   nǎi    
zhǎo wěn diāo è   ān néng huò yòu shì qún xiōng   bào suí    
bái cuàn shēn   míng shū quàn ěr fèng   huáng shū lái