故宫御花园牡丹

清代 王汝赓
一株牡丹花,十户农家赋。兹园数百株,独擅韶华富。 名花比杨妃,一美亦已足。况乃数百株,千载真奇遇。 松柏参天立,奇士比贞固。美人与奇士,合并收禁阈。 昔年隆盛时,曾浥九霄露。君王带笑看,妃子回眸顾。 千枝浓艳香,一曲清平度。今乃归民国,无复迎銮辂。 御园为公园,游赏迨黎庶。芒鞋与竹杖,幸得御墀步。 御榻尚斜横,金铃犹密护。但有骚客吟,无复宫人妒。 富贵如此花,春梦何时悟。
zhū dan huā   shí nóng jiā yuán shù bǎi zhū   shàn sháo huá
míng huā yáng fēi   měi kuàng nǎi shù bǎi zhū   qiān zǎi zhēn
sōng bǎi cān tiān   shì zhēn měi rén shì   bìng shōu jìn
nián lóng shèng shí   céng jiǔ xiāo jūn wáng dài xiào kàn   fēi huí móu
qiān zhī nóng yàn xiāng   qīng píng jīn nǎi guī mín guó   yíng luán
yuán wèi gōng yuán   yóu shǎng dài shù máng xié zhú zhàng   xìng de chí
shàng xié héng   jīn líng yóu dàn yǒu sāo yín   gōng rén
guì huā   chūn mèng shí