孤根白葵

明代 庞嵩
生来托孤根,滋培得深护。朱夏花殷红,尔独守贞素。 逢时试一开,沾沾雨和露。晓晴朝暾披,夜月流光布。 清阴能几何,停停矢自固。本无摘实功,而岂争妍妒。 移根且归来,植向空齐路。观生生不穷,趋庭步亦步。 旧时冰雪肌,犹向苍根吐。喜尔瘦且癯,不为缁尘污。 扬州鹤本无,大嚼谁能副。酌水一劝之,清风时自度。 清白如可传,姚魏宁荣慕。
shēng lái tuō gēn   péi shēn zhū xià huā yān hóng   ěr shǒu zhēn
féng shí shì kāi   zhān zhān xiǎo qíng zhāo tūn   yuè liú guāng
qīng yīn néng   tíng tíng shǐ běn zhāi shí gōng   ér zhēng yán
gēn qiě guī lái   zhí xiàng kōng guān shēng shēng qióng   tíng
jiù shí bīng xuě   yóu xiàng cāng gēn ěr shòu qiě   wéi chén
yáng zhōu běn   jué shuí néng zhuó shuǐ quàn zhī   qīng fēng shí
qīng bái chuán   yáo wèi níng róng