孤愤一章和梦庵韵

元代 杨维桢
杨子哭停云,历数死生友。首哭台州帅,再哭江州守。 三哭天水头,四哭淮涡口。五哭六哭馀,英风复何有? 确山截骂舌,宛湖沈斫首。嗟嗟徇国臣,培养百年久。 猛去晋终背,彧死魏何咎?而况鸣吠才,蠢蠢小鸡狗。 弋鸿羽既怯,钓鱼饵滋诱。根拨那望实,蒂分尚怀藕。 珠雀既失弹,火鼠重被垢。长包中土心,相诧模棱手。 外壶宜倒戈,中薄肯敝笱。祝宗祈未死,循墙骇还走。 长涕未上书,穷辞空还酒。惊见梦庵诗,一首洒百丑。 大义揭日月,孤忠悬畎亩。乱厌出下泉,厄极还易□。 怀君郭泰交,夜柈饤春韭。和君孤愤章,浇致酒一斗。
yáng tíng yún   shǔ shēng yǒu shǒu tāi zhōu shuài zài   jiāng zhōu shǒu    
sān tiān shuǐ tóu   huái kǒu liù yīng   fēng yǒu    
què shān jié shé   wǎn shěn zhuó shǒu jiē jiē xùn guó chén péi   yǎng bǎi nián jiǔ    
měng jìn zhōng bèi   wèi jiù   ér kuàng míng fèi cái   chǔn chǔn xiǎo gǒu  
hóng 鸿 qiè   diào ěr yòu gēn wàng shí   fēn shàng huái ǒu 怀    
zhū què shī dàn   huǒ shǔ zhòng bèi gòu zhǎng bāo zhōng xīn xiāng   chà léng shǒu    
wài dǎo   zhōng báo kěn gǒu zhù zōng wèi xún   qiáng hài hái zǒu    
zhǎng wèi shàng shū   qióng kōng hái jiǔ jīng jiàn mèng ān shī   shǒu bǎi chǒu    
jiē yuè   zhōng xuán quǎn luàn yàn chū xià quán è   hái      
huái 怀 jūn guō tài jiāo   bàn dìng chūn jiǔ jūn fèn zhāng jiāo   zhì jiǔ dòu