古风一篇简徐德夫提刑

宋代 郑清之
昌黎有名言,受恩异知已。 而况不识面,知心讵能面, 知心讵能几。浮云日多变, 交道冷如水。握手遽下石, 利害毫发比。人情易燥湿, 滟澦发九轨。终然风雨晦, 鸡鸣独无已。世变方下趋, 特立系君子。山谷未见坡, 气味已相似。希文非素交, 永叔甘远徙。敢谓世无人, 前修可专美。我昔闻君名, 恍如读青史。已乃知同时, 深心爱敬起。端平滥持衡, 荐贤职当尔。亟以闻九重, 夜半下一纸。雅志乐弦歌, 公车犹尼止。贤者固难进, 夺情辞诏旨。知贤未及用, 上印返田里。闲居事幽屏, 黜陟不到耳。宾朋有公言, 声徽振商祉。入则禆国论, 挺挺中流砥。出持皇华节, 光风泛桃李。从容五六载, 平进付常理。又闻交游间, 荣落保终始。不负杨临贺, 真见其人矣。夜梦加昼思, 仿佛眉宇紫。军将忽打门, 缄书照窗几。几檐屡开阖, 襟期顿清泚。有如峄阳桐, 知音发妙指。高情激孤笑, 新意偿宿喜。得一夔已足, 失百参何耻。老我岂私贺, 善类知有恃。看君广厦开, 大芘天下士。
chāng yǒu míng yán   shòu ēn zhī  
ér kuàng shí miàn   zhī xīn néng miàn  
zhī xīn néng yún duō biàn    
jiāo dào lěng shuǐ shǒu xià shí    
hài háo rén qíng zào shī   湿  
yàn jiǔ guǐ zhōng rán fēng huì    
míng shì biàn fāng xià    
jūn zi shān wèi jiàn    
wèi xiāng wén fēi jiāo    
yǒng shū gān yuǎn gǎn wèi shì rén    
qián xiū zhuān měi wén jūn míng    
huǎng qīng shǐ nǎi zhī tóng shí    
shēn xīn ài jìng duān píng làn chí héng    
jiàn xián zhí dāng ěr wén jiǔ zhòng    
bàn xià zhǐ zhì xián    
gōng chē yóu zhǐ xián zhě nán jìn    
duó qíng zhào zhǐ zhī xián wèi yòng    
shàng yìn fǎn tián xián shì yōu píng    
chù zhì dào ěr bīn péng yǒu gōng yán    
shēng huī zhèn shāng zhǐ guó lùn    
tǐng tǐng zhōng liú chū chí huáng huá jié    
guāng fēng fàn táo cóng róng liù zài    
píng jìn cháng yòu wén jiāo yóu jiān    
róng luò bǎo zhōng shǐ yáng lín    
zhēn jiàn rén mèng jiā zhòu    
fǎng 仿 méi jūn jiāng mén    
jiān shū zhào chuāng yán kāi    
jīn dùn qīng yǒu yáng tóng    
zhī yīn miào zhǐ gāo qíng xiào    
xīn cháng 宿 kuí    
shī bǎi cān chǐ lǎo    
shàn lèi zhī yǒu shì kàn jūn guǎng shà 广 kāi    
tiān xià shì