古风十首 其一
诗亡春秋作,仲尼盖苦心。空言恐难托,指事著以深。
大义炳如日,万古仰照临。凤鸟久不至,楚狂乃知音。
愁来不得语,起坐弹吾琴。
shī
诗
wáng
亡
chūn
春
qiū
秋
zuò
作
,
zhòng
仲
ní
尼
gài
盖
kǔ
苦
xīn
心
kōng
。
yán
空
kǒng
言
nán
恐
tuō
难
zhǐ
托
,
shì
指
zhù
事
yǐ
著
shēn
以
深
。
dà
大
yì
义
bǐng
炳
rú
如
rì
日
,
wàn
万
gǔ
古
yǎng
仰
zhào
照
lín
临
fèng
。
niǎo
凤
jiǔ
鸟
bù
久
zhì
不
chǔ
至
,
kuáng
楚
nǎi
狂
zhī
乃
yīn
知
音
。
chóu
愁
lái
来
bù
不
dé
得
yǔ
语
,
qǐ
起
zuò
坐
dàn
弹
wú
吾
qín
琴
。