古风十首 其三

元代 赵孟頫
相如赋大人,出语颇奇怪。飘然凌云意,过耳诚一快。 誇言入无际,自觉尘俗隘。安知翻成劝,何用名为戒。
xiàng rén   chū guài piāo rán líng yún   guò ěr chéng kuài
kuā yán   jué chén ài ān zhī fān chéng quàn   yòng míng wéi jiè