古风其一

唐代 李白
大雅久不作,吾衰竟谁陈。 王风委蔓草,战国多荆榛。 龙虎相啖食,兵戈逮狂秦。 正声何微茫,哀怨起骚人。 扬马激颓波,开流荡无垠。 废兴虽万变,宪章亦已沦。 自从建安来,绮丽不足珍。 圣代复元古,垂衣贵清真。 群才属休明,乘运共跃鳞。 文质相炳焕,众星罗秋旻。 我志在删述,垂辉映千春。 希圣如有立,绝笔于获麟。
jiǔ zuò   shuāi jìng shuí chén
wáng fēng wěi màn cǎo   zhàn guó duō jīng zhēn
lóng xiāng dàn shí   bīng dǎi kuáng qín
zhèng shēng wēi máng   āi yuàn sāo rén
yáng tuí   kāi liú dàng yín
fèi xīng suī wàn biàn   xiàn zhāng lún
cóng jiàn ān lái   zhēn
shèng dài yuán   chuí guì qīng zhēn
qún cái shǔ xiū míng   chéng yùn gòng yuè lín
wén zhì xiāng bǐng huàn   zhòng xīng luó qiū mín
zhì zài shān shù   chuí huī yìng qiān chūn
shèng yǒu   jué huò lín