古风 其五十八

唐代 李白
我到巫山渚,寻古登阳台。天空綵云灭,地远清风来。 神女去已久,襄王安在哉。荒淫竟沦替,樵牧徒悲哀。
dào shān zhǔ   xún dēng yáng tái tiān kōng cǎi yún miè   yuǎn qīng fēng lái
shén jiǔ   xiāng wáng ān zài zāi huāng yín jìng lún   qiáo bēi āi