古风 其四十一

唐代 李白
朝弄紫沂海,夕披丹霞裳。挥手折若木,拂此西日光。 云卧游八极,玉颜已千霜。飘飘入无倪,稽首祈上皇。 呼我游太素,玉杯赐琼浆。一餐历万岁,何用还故乡。 永随长风去,天外恣飘扬。
cháo nòng hǎi   dān xiá shang huī shǒu shé ruò   西 guāng
yún yóu   yán qiān shuāng piāo piāo   shǒu shàng huáng
yóu tài   bēi qióng jiāng cān wàn suì   yòng hái xiāng
yǒng suí cháng fēng   tiān wài piāo yáng