古风其四十七

唐代 李白
桃花开东园。 含笑夸白日。 偶蒙东风荣。 生此艳阳质。 岂无佳人色。 但恐花不实。 宛转龙火飞。 零落早相失。 讵知南山松。 独立自萧瑟。 芙蓉娇绿波。 桃李夸白日。 偶蒙春风荣。 零落互相失。 讵知凌寒松。 千载长守一。)
táo huā kāi dōng yuán
hán xiào kuā bái
ǒu méng dōng fēng róng
shēng yàn yáng zhì
jiā rén
dàn kǒng huā shí
wǎn zhuǎn lóng huǒ fēi
líng luò zǎo xiāng shī
zhī nán shān sōng
xiāo
róng jiāo 绿
táo kuā bái
ǒu méng chūn fēng róng
líng luò xiāng shī
zhī líng hán sōng
qiān zǎi zhǎng shǒu 。)   )