古风 其四

唐代 李白
凤飞九千仞,五章备綵珍。衔书且虚归,空入周与秦。 横绝历四海,所居未得邻。吾营紫河车,千载落风尘。 药物秘海岳,采铅青溪滨。时登大楼山,举手望仙真。 羽驾灭去影,飙车绝回轮。尚恐丹液迟,志愿不及申。 徒霜镜中发,羞彼鹤上人。桃李何处开,此花非我春。 唯应清都境,长与韩众亲。
fèng fēi jiǔ qiān rèn   zhāng bèi cǎi zhēn xián shū qiě guī   kōng zhōu qín
héng jué hǎi   suǒ wèi lín yíng chē   qiān zǎi luò fēng chén
yào hǎi yuè   cǎi qiān qīng bīn shí dēng lóu shān   shǒu wàng xiān zhēn
jià miè yǐng   biāo chē jué huí lún shàng kǒng dān chí   zhì yuàn shēn
shuāng jìng zhōng   xiū shàng rén táo chǔ kāi   huā fēi chūn
wéi yīng qīng dōu jìng   zhǎng hán zhòng qīn