古风其十一
黄河走东溟。
白日落西海。
逝川与流光。
飘忽不相待。
春容舍我去。
秋发已衰改。
人生非寒松。
年貌岂长在。
吾当乘云螭。
吸景驻光彩。
huáng
黄
hé
河
zǒu
走
dōng
东
míng
溟
。
。
bái
白
rì
日
luò
落
xī
西
hǎi
海
。
。
shì
逝
chuān
川
yǔ
与
liú
流
guāng
光
。
。
piāo
飘
hū
忽
bù
不
xiāng
相
dài
待
。
。
chūn
春
róng
容
shè
舍
wǒ
我
qù
去
。
。
qiū
秋
fā
发
yǐ
已
shuāi
衰
gǎi
改
。
。
rén
人
shēng
生
fēi
非
hán
寒
sōng
松
。
。
nián
年
mào
貌
qǐ
岂
zhǎng
长
zài
在
。
。
wú
吾
dāng
当
chéng
乘
yún
云
chī
螭
。
。
xī
吸
jǐng
景
zhù
驻
guāng
光
cǎi
彩
。
。