古风 其十四

唐代 李白
胡关饶风沙,萧索竟终古。木落秋草黄,登高望戎虏。 荒城空大漠,边邑无遗堵。白骨横千霜,嵯峨蔽榛莽。 借问谁凌虐,天骄毒威武。赫怒我圣皇,劳师事鼙鼓。 阳和变杀气,发卒骚中土。三十六万人,哀哀泪如雨。 且悲就行役,安得营农圃。不见征戍儿,岂知关山苦。 李牧今不在,边人饲豺虎。
guān ráo fēng shā   xiāo suǒ jìng zhōng luò qiū cǎo huáng dēng   gāo wàng róng    
huāng chéng kōng   biān bái héng qiān shuāng cuó   é zhēn mǎng    
jiè wèn shuí líng nüè   tiān jiāo wēi shèng huáng láo   shī shì    
yáng biàn shā   sāo zhōng sān shí liù wàn rén āi   āi lèi    
qiě bēi jiù xíng   ān yíng nóng jiàn zhēng shù ér   zhī guān shān    
jīn zài   biān rén chái