古风 其三十五

唐代 李白
丑女来效颦,还家惊四邻。寿陵失本步,笑杀邯郸人。 一曲斐然子,雕虫丧天真。棘刺造沐猴,三年费精神。 功成无所用,楚楚且华身。大雅思文王,颂声久崩沦。 安得郢中质,一挥成斧斤。
chǒu lái xiào pín   huán jiā jīng lín shòu 寿 líng shī běn   xiào shā hán dān rén
fěi rán zi   diāo chóng sàng tiān zhēn zào hóu   sān nián fèi jīng shén
gōng chéng suǒ yòng   chǔ chǔ qiě huá shēn wén wáng   sòng shēng jiǔ bēng lún
ān yǐng zhōng zhì   huī chéng jīn