古风 其三十七

唐代 李白
燕臣昔恸哭,五月飞秋霜。庶女号苍天,震风击齐堂。 精诚有所感,造化为悲伤。而我竟何辜,远身金殿傍。 浮云蔽紫闼,白日难回光。群沙秽明珠,众草凌孤芳。 古来共叹息,流泪空沾裳。
yàn chén tòng   yuè fēi qiū shuāng shù hào cāng tiān   zhèn fēng táng
jīng chéng yǒu suǒ gǎn   zào huà wèi bēi shāng ér jìng   yuǎn shēn jīn diàn 殿 bàng
yún   bái nán huí guāng qún shā huì míng zhū   zhòng cǎo líng fāng
lái gòng tàn   liú lèi kōng zhān shang