古风其三十九

唐代 李白
登高望四海。 天地何漫漫。 霜被群物秋。 风飘大荒寒。 荣华东流水。 万事皆波澜。 白日掩徂辉。 浮云无定端。 梧桐巢燕雀。 枳棘栖鸳鸾。 且复归去来。 剑歌行路难。 杀气落乔木。 浮云蔽层峦。 孤凤鸣天倪。 遗声何辛酸。 游人悲旧国。 抚心亦盘桓。 倚剑歌所思。 曲终涕泗澜。)
dēng gāo wàng hǎi
tiān màn màn
shuāng bèi qún qiū
fēng piāo huāng hán
róng huá dōng liú shuǐ
wàn shì jiē lán
bái yǎn huī
yún dìng duān
tóng cháo yàn què
zhǐ yuān luán
qiě guī lái
jiàn xíng nán
shā luò qiáo
yún céng luán
fèng míng tiān
shēng xīn suān
yóu rén bēi jiù guó
xīn pán huán
jiàn suǒ
zhōng lán 。)   )