古风其三十

唐代 李白
玄风变太古。 道丧无时还。 扰扰季叶人。 鸡鸣趋四关。 但识金马门。 谁知蓬莱山。 白首死罗绮。 笑歌无时闲。 绿酒哂丹液。 青娥凋素颜。 萋萋千金骨。 风尘凋素颜。) 大儒挥金椎。 琢之诗礼间。 苍苍三株树。 冥目焉能攀。
xuán fēng biàn tài
dào sàng shí hái
rǎo rǎo rén
míng guān
dàn shí jīn mén
shéi zhī péng lái shān
bái shǒu luó
xiào shí xián
绿 jiǔ shěn dān
qīng é diāo yán
qiān jīn
fēng chén diāo yán 。)   )
huī jīn zhuī
zhuó zhī shī jiān
cāng cāng sān zhū shù
míng yān néng pān