古风其二十五

唐代 李白
世道日交丧。 浇风散淳源。 不采芳桂枝。 反栖恶木根。 所以桃李树。 吐花竟不言。 大运有兴没。 群动争飞奔。 归来广成子。 去入无穷门。
shì dào jiāo sàng
jiāo fēng sàn chún yuán
cǎi fāng guì zhī
fǎn è gēn
suǒ táo shù
huā jìng yán
yùn yǒu xīng méi
qún dòng zhēng fēi bēn
guī lái guǎng 广 chéng
qióng mén