古风其二十三

唐代 李白
秋露白如玉。 团团下庭绿。 我行忽见之。 寒早悲岁促。 人生鸟过目。 胡乃自结束。 景公一何愚。 牛山泪相续。 物苦不知足。 得陇又望蜀。 人心若波澜。 世路有屈曲。 三万六千日。 夜夜当秉烛。
qiū lòu bái
tuán tuán xià tíng 绿
xíng jiàn zhī
hán zǎo bēi suì
rén shēng niǎo guò
nǎi jié shù
jǐng gōng
niú shān lèi xiāng
zhī
lǒng yòu wàng shǔ
rén xīn ruò lán
shì yǒu
sān wàn liù qiān
dāng bǐng zhú