古风其二十七

唐代 李白
燕赵有秀色。 绮楼青云端。 眉目艳皎月。 一笑倾城欢。 常恐碧草晚。 坐泣秋风寒。 纤手怨玉琴。 清晨起长叹。 焉得偶君子。 共乘双飞鸾。
yān zhào yǒu xiù
lóu qīng yún duān
méi yàn jiǎo yuè
xiào qīng chéng huān
cháng kǒng cǎo wǎn
zuò qiū fēng hán
qiàn shǒu yuàn qín
qīng chén cháng tàn
yān ǒu jūn zi
gòng chéng shuāng fēi luán