古风

宋代 陆游
牺象荐清庙,余材弃沟中;二者虽甚远,残生其实同。 人当贵其身,岂复论穷通。 宁为原上草,一寸摇春风。
xiàng jiàn qīng miào   cái gōu zhōng   èr zhě suī shén yuǎn   cán shēng shí tóng  
rén dāng guì shēn   lùn qióng tōng  
níng wèi yuán shàng cǎo   cùn yáo chūn fēng