古风

宋代 王令
古风何寥疏,世方盛夸慕。 利涂剧先趋,直轨迷曲注。 浑浑九河翻,仡仡百川注。 分争或多岐,敛枕才一趣。 睢盱承至欢,讋叠谢绝怒。 才得升斗多,勉售形骸顾。 不知万锺得,孰与一日裕。 况承丘山羞,愿易顷刻遇。 谁能脱近役,自放就遐骛。 航湖足茭鱼,拔野厌芼茹。 行招千古游,坐与来世语。 延风敞虚襟,揖月坐嘉树。 此意固有然,童儿未堪预。
fēng liáo shū   shì fāng shèng kuā  
xiān   zhí guǐ zhù  
hún hún jiǔ fān   bǎi chuān zhù  
fēn zhēng huò duō   liǎn zhěn cái  
huī chéng zhì huān   zhé dié xiè jué  
cái shēng dǒu duō   miǎn shòu xíng hái  
zhī wàn zhōng   shú  
kuàng chéng qiū shān xiū   yuàn qǐng  
shuí néng tuō jìn   fàng jiù xiá  
háng jiāo   yàn mào  
xíng zhāo qiān yóu   zuò lái shì  
yán fēng chǎng jīn   yuè zuò jiā shù  
yǒu rán   tóng ér wèi kān